Search
  • alynie

Truyện Ngắn

Updated: Dec 9, 2019

bao nhiêu việc gian ác tôi đã làm, tôi chỉ mong đi tu làm linh mục, để mọi tội lỗi sẽ được rửa sạch không một dấu vết. người đời lại tung hô tôi như kẻ chiến thắng, như đấng cứu thế của muôn người. người ta sẽ gọi tôi là Cha, và họ sẽ gọi bố mẹ tôi là ông bà cố. thật nở mày nở mặt cho cả dòng họ biết bao. đại gia đình tôi cũng phải ngẩng đầu lên mà nhìn tôi, chiêm ngưỡng bản mặt của tôi. những người đã từng chửi rủa tôi, nào là thứ hèn hạ, ném đá giấu tay, nào là đâm bị thóc chọc bị gạo. nào ai dám khinh tôi? nào ai dám nói gì sau lưng tôi? đã có cái mác linh mục che chắn rồi, nào ai dám lên tiếng chứ? nếu tôi không đi tu được, thì tôi sẽ đi tu hú. vậy cũng được.


nào tôi có làm gì sai cho ai bao giờ chứ? mắt ai thấy, tai ai nghe gì chứ? cũng chẳng có gì to tát cả. chỉ là ăn cắp mấy thứ vặt vãnh như là cây cảnh trước nhà người ta, mấy hũ mắm cá to khổng lồ, thân tôi như cây que thế kia, chắc là sụt kí vì do hút cần sa quá liều mỗi khi tôi bị thất tình hay trầm cảm, nó nặng như thế mà tôi cũng khiêng đi cho được, vừa thúi vừa bẩn tay chân, rồi quăng tất cả vào thùng rác ở đâu đó. đấy, có gì là to tát lắm đâu. từ năm này qua năm khác, tôi theo dõi biết bao nhiêu người, ăn cắp biết bao nhiêu tài khoản facebook của người ta, đổi tên đổi tuổi, đăng đủ thứ linh tinh trên tài khoản của người ta. có gì là sai trái đâu. bình thường mà. facebook thì miễn phí. mỗi người làm cả 10 cái cũng có phải trả đồng nào đâu? biết bao nhiêu cái bánh xe tôi đâm cho lủng, cũng chẳng sao cả, thích thì đâm thôi, dù sao thì cũng sẽ có người trả tiền để sửa cho những thứ ấy. tôi đã làm gì sai đâu? bạn thấy đấy, nếu đã biết hay bị đâm bánh xe mà còn đậu xe ở ngoài, chắc là nhà bạn không có tiền mua cái nhà có cái garage mà đậu xe vào. thật ngu ngốc. bạn đã biết bạn hay bị hack đủ mọi thứ, thế mà bạn lại còn chẳng biết học cách đi hack người khác, thật ngu ngốc! tôi có thể hack bất kì ai tôi thích, tôi muốn, rồi biết được chân tướng sự thật, rồi ngồi cười diễu cợt người ta, con bé đấy ngốc thật, thế mà cũng bị lừa. để xem nó có ngu hơn con chị mình hồi xưa cũng từng bị trai lừa lên giường hay không!

tôi mà bị như con bé ấy chắc là tôi đã nhảy lầu tự tử lâu lắm rồi. chết quắt đi cho xong! thật đáng thương và uất ức làm sao? không hiểu sao mặt nó cứ trơ ra như đá. lúc tôi bị người yêu bỏ rơi tôi cũng đã từng nghĩ đến sẽ tự tử rồi. tinh thần tôi thật yếu đuối còn không bằng cả một đứa con gái. nhưng mà cũng chẳng có ai biết được. ai dám có ý kiến gì về tôi chứ? tôi sẽ hack tài khoản của nó, đày đọa nó, xem nó dám có ý kiến gì không!?


tình cảm gia đình bạn bè và người yêu của tôi thật tệ, thật không công bằng tí nào, thấy ghét đứa nào thì phá đứa nấy, phá cho banh thì thôi, chúng ta giống nhau như thế, tôi mới thấy cuộc đời thật công bằng làm sao. tôi thật hãnh diện về bản thân và những gì tôi đã làm. đôi bàn tay trời cho tôi, tôi thật sự dùng nó vào những việc không ai xứng để làm những thứ ấy.


Tôi hy vọng và mơ ước cuộc đời của tôi cũng giống như truyện ngôn tình Đông Cung. Mặc cho nam chính đã giết cả nhà nữ chính nhưng vẫn muốn cô ấy phải yêu thương và tha thứ cho tất cả những gì nam chính đã gây ra. Bạn biết đấy, tôi cảm thấy nhu cầu được yêu thương đang là ‘trend’ ngay tại thời điểm này. Tôi cũng muốn đu theo ‘trend’ cho không lỗi thời lỗi mốt với hầu hết tất cả mọi người. Tôi cũng là con người mà thôi, tôi cũng muốn được người ta thương hại, thông cảm và đồng cảm với tôi. nhưng dù sao tôi cũng không thấy có lỗi và tôi cũng không biết tôi có làm lỗi với ai hay không nữa. Bây giờ tôi muốn phủ nhận tất cả những gì tôi đã làm dù đúng hay sai, giống như chưa từng có chuyện gì xảy ra hết. Mọi người ơi, có ai không? Hãy tới đây yêu thương, vỗ về trái tim bé nhỏ của tôi đi. Nhưng dù sao đi nữa, tôi cũng rất buồn và thất vọng vì đời không như mơ và đời cũng không nên thơ. Tình yêu cho đi bao nhiêu cũng không được đền đáp nhưng mặc dù tính lại thì tôi vẫn nợ họ rất nhiều về việc gây tổn hại về mặt tài sản vật chất của họ.


chung quy bấy nhiêu và nhiều hơn nữa những gì tôi có thể làm được trong cuộc đời ngắn ngủi này, không biết tôi có tin vào Thiên Chúa hay không nhưng tôi vẫn muốn đi tu, vì cái mác ấy thật có giá trị. dù sao tôi cũng vẫn muốn đi tu, nếu không đi tu được thì thôi sẽ đi tu hú.

5 views